Nhím lùn thuộc phân họ Erinaceidae. Chúng là một loài gặm
nhắm có họ hàng với chuột chù. Trong đó, nhím lùn châu Âu thuộc Erinaceus
europaeus và nhím lùn Đông Phi thuộc Erinaceus albiventris. Các bé đang được
nuôi dưỡng tại Việt Nam
đều có nguồn gốc từ Đông Phi. Nhím lùn Đông Phi sở hữu một thân hình đầy gai
chi chít, vùng bụng là lông mềm màu trắng, đặc biệt là chúng chỉ có 4 ngón. Chúng
có tên tiếng Anh là Hedgehog, thuộc lớp động vật có vú, bộ gặm nhắm, sinh sống
về đêm là chủ yếu và ăn côn trùng, rau củ.
Sau thập niên 80,
nhím lùn thực sự đã rủ bỏ vẻ hoang dã của chúng để trở thành một loài thú nuôi
đáng yêu và độc đáo nhất mọi thời đại. Trong số 15 loài nhím lùn, hầu hết chúng
được tìm thấy ở Châu Âu, Bắc Á và Đông Phi. Loài châu Âu được tìm thấy trong
rừng và đồng cỏ ở châu Âu và Bắc Á. Nhím lùn Đông Phi, được tìm thấy trong các
khu vực khô cằn của miền đông châu Phi. Kể từ khi được thuần hóa, một số màu
sắc của chúng được lai tạo ra và trở nên phổ biến như bạch tạng hoặc đột biến
(pintos).
Trong tự nhiên, các bé nhím lùn này ăn tạp. Thức ăn của chúng bao gồm các loài côn
trùng, rau củ quả, ấu trùng, các loài ốc sên hay thậm chí là cả những loài độc
vật như nhện độc, rắn độc, bọ cạp... vì chúng có khả năng chống lại chất độc
rất tốt. Đôi khi chúng cũng ăn thịt cả các loài động vật có xương sống nhỏ.
Trong tự nhiên, hầu hết các bé nhím lùn châu Phi được sinh
ra trong tháng 5,6 và 7. Một số mẹ nhím lùn cũng có thể sinh lứa thứ 2 vào các
tháng sau đó. Những bé nhím lùn baby được sinh ra trong các tháng sau được gọi
là “đứa con của mùa thu” và tỉ lệ sống sót của chúng rất ít. Nhưng các bạn yên
tâm nhé, trên đây chỉ là trong môi trường tự nhiên.
Nhím lùn được bao phủ bởi lớp lông gai dày đặc. Mặt, chân
và bụng bao phủ lông ngắn và mềm. Khi trưởng thành, chúng có thể đạt chiều dài
13 -30 cm và cân nặng đạt đến 900g. Các bé nó có mõm dài, nhọn và có đuôi ngắn.
Nhím lùn châu Phi thường tự trét nước bọt vào mình, nhưng không ai
thực sự biết lý do tại sao. Chúng sẽ liếm một hòn đá hay một mảnh gỗ để bắt đầu
hòa với nước bọt. Sau đó, chúng dao động đầu qua lại, nhổ nước bọt một cách tự
do lên bộ lông của chúng. Chúng sử dụng lưỡi trét nước bọt lên gai.
Hành động đáng ngạc nhiên này có thể kéo dài đến hai mươi
phút. Một số chuyên gia động vật có những ý tưởng khác nhau về việc này. Một số
người nói nước bọt mà chúng sản xuất ra có thể làm mất khả năng đánh hơi động
vật ăn thịt. Người khác tin rằng nó thu hút nhím lùn cái trong mùa giao phối. Vẫn
còn những người khác nói rằng nước bọt hoạt động chống lại ký sinh trùng trên
da chúng.






















0 nhận xét